Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

- 439 người online , 47 thành viên
 
Tất cả các diễn đàn
Ngôn ngữ và văn hoá các nước
 

Bắc ÂuAnh (English Club)Pháp (Club de Français)Nhật (Japan Club)Trung (China Club)Đức (German Club)Nga (Russian Club)Mỹ (United States)Úc (Australia)CanadaNgôn ngữ và văn hoá các nước khácCzechHàn QuốcTây Ban NhaThái LanItalyHà Lan - Bỉ - LuxembourgSingaporeẤn ĐộTìm bạn/thày/lớp học ngoại ngữ


   Bắc Âu
 
  Đọc và cùng suy ngẫm! Có một tội ác giữa lòng Hà Nội


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
Đánh dấu chủ đề   Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    1 người đang xem chủ đề này, trong đó có 0 thành viên

Tìm trong chủ đề này: ( )

<<Các chủ đề trước... Các chủ đề tiếp theo>>



Trang: 
   << Đầu  |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
Tác giả Chủ đề này đã có 16746 lượt đọc và 50 bài trả lời  
  
nokk
Thành viên tích cực


,Virgin Islands
Thành viên từ 19:35, 17/09/04


Hiện có 6500
Đã được 6 người bình chọn (3.67)

   
ID bài viết: 4975777

Trích từ bài của willuwaitforme29s4 viết lúc 06:56 ngày 10/10/2005:


[pre][pre]ừm ...công nhận là đọc xong bài này thấy tội nghiệp cho mấy chú khuyển, thấy mình nhiều khi cũng barbarous thật. Nhưng cái gì thái quá cũng kô hẳn là tốt. Bọn Tây em thấy nhiều khi chúng nó quý chó hơn cả người ... như vậy thì có nên kô !!!???




Bạn thấy ở đâu người không được quí bằng chó vậy? Đưa vài ví dụ ccụ thể đê

Gửi lúc 01:37, 11/10/05Về đầu trang

boxwehn
Gươm đàn nửa gánh

Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


,Vietnam
Thành viên từ 11:19, 09/07/04


Hiện có 5128
Đã được 10 người bình chọn (4.20)

   
ID bài viết: 5022508

Hà Nội trong mắt tôi


Chuyện ở quảng trường


TT - Khách du lịch là một cô gái Hong Kong. Mải săm soi, ngắm nghía cô bị lạc mất đoàn và phải nhờ một người lái xe ôm chở đi tìm hộ. Người hướng dẫn viên của công ty du lịch không vui mừng đón vị khách đi lạc (mà thật ra trách nhiệm để cô gái ấy đi lạc là của anh), cau mặt càu nhàu.

Cô gái như biết lỗi của mình, lặng im nhưng vẻ mặt rất buồn. Người lái xe ôm níu người hướng dẫn viên đòi tiền công chở cô du khách.

Trước cặp mắt ngỡ ngàng của những người chứng kiến, anh hướng dẫn viên du lịch quay lại tung ra một tràng chửi rủa tục tằn, rồi móc túi lấy tờ 10.000 đồng ném xuống đất: “Lần sau mày đừng chở nó nữa nhé!”.

Quá sức bàng hoàng, người lái xe ôm - mái tóc đã ngả màu muối tiêu, tuổi tác đáng bậc cha chú anh hướng dẫn viên du lịch - ngây người đứng sững, một bạn đồng nghiệp cùng chạy xe đứng gần đấy phải cúi xuống nhặt tiền hộ nhét vào túi áo cho ông. Nghẹn ngào mãi ông mới nói được một câu: “Cảm ơn anh!” rồi lủi thủi dắt xe đi.

Chuyện ở một vỉa hè

Lang thang dạo các phố quanh khách sạn một vòng trong một buổi chiều chuẩn bị rời Hà Nội trở về TP.HCM, tôi bồi hồi nhìn ngắm sinh hoạt của đồng bào thủ đô, quê hương bố mẹ mình, mà phải đến năm thứ 30 sau hòa bình tôi mới có dịp ra thăm. Đến phố Trần Nhân Tông thì bất chợt một cơn mưa lớn ào xuống như trút, tôi chạy vội vào một mái hiên để trú. Đó là chỗ của một bà cụ với gánh bún đậu.

Tôi áy náy thấy việc đứng trú mưa của mình cản trở việc buôn bán của bà, đang loay hoay định chạy trở ra tìm chỗ khác thì giọng bà cụ đã êm ái cất lên: “Cứ đứng đó cháu, để bà dịch sát vào một tí là gọn!”. Tôi lí nhí cảm ơn bà, rồi không biết nghĩ sao tôi sà xuống gọi bún ăn.

Bà cụ từ tốn thả đôi tay vào xô nước có ngâm một ít lá mùi già, rửa tay cẩn thận rồi mới bóc bún, gắp đậu, xếp rau cho tôi. Thấy tôi khen đậu ngon, bà khoe đó là đậu nhà làm lấy. Nghề bán bún này theo bà đã hơn nửa thế kỷ, nó giúp bà nuôi sáu người con ăn học. Có người là bác sĩ, có người là công nhân, đều đã trưởng thành...

Thấy tôi nhìn có vẻ thắc mắc, bà cười móm mém: “Ấy! Chúng nó cứ bắt bà nghỉ bán nhưng bà còn khỏe cháu ạ, ra bán thế này vui mà còn có dư chút ít giúp mấy đứa đông con và làm từ thiện...”.

Mưa dứt hạt, tôi đứng lên kiếu từ và móc túi định lấy tiền trả bà thì mới hay ví tiền vẫn để ở khách sạn. Mặt tôi đỏ rần, vừa ngượng vừa sợ, không biết giải thích với bà cụ như thế nào để xin khất chạy về khách sạn lấy tiền. Bà cụ rất tinh ý nói ngay: “Không, cháu không phải trả tiền. Để bà cụ thủ đô này đãi người miền Nam một bữa bún nhé!”. Bà còn cười rất tươi gửi lời thăm bố mẹ tôi, chúc tôi lên đường bằng an...

Trời vẫn tối sầm báo hiệu sẽ còn những cơn mưa khác, nhưng từ lúc ấy trong mắt tôi, nỗi buồn ở quảng trường sáng nay như chạy đâu mất hết...

27/09/2005

MINH LÂM (Gò Vấp, TP.HCM)

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=100035&ChannelID=10

Gửi lúc 20:55, 17/10/05Về đầu trang

boxwehn
Gươm đàn nửa gánh

Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


,Vietnam
Thành viên từ 11:19, 09/07/04


Hiện có 5128
Đã được 10 người bình chọn (4.20)

   
ID bài viết: 5276772

Tìm thấy 3 bộ hài cốt trong khuôn viên trường THCS Trưng Vương


(HNMĐT) - Ngày 20-7-2003, khi tới trường Trưng Vương công tác, bằng khả năng đặc biệt của mình, Phan Bích Hằng - (từ lâu được coi là nhà ngoại cảm tài năng của Việt Nam) phát hiện ít nhất có chừng 7 - 8 hài cốt vẫn còn nằm dưới lòng đất trong khuôn viên trường, đồng thời xác định được cả tên và vị trí nằm của 3 bộ hài cốt nói trên. Chị đã đề nghị với trường, khi nào có điều kiện, sẽ được khai quật. Dịp may đó đến khi ngày 15-9-2004, dự án cải tạo, nâng cấp trường được chính thức phê duyệt và thi công. 3 bộ hài cốt được tìm thấy ở đúng vị trí chị đã xác định với những đặc điểm đúng như nhận định ban đầu của chị.

Phan Bích Hằng - CTV của Trung tâm NC Tiềm năng đặc biệt con người

Ngay sau khi phát hiện ra hài cốt (mà Bích Hằng khẳng định là của các chiến sĩ cảm tử trong trận 60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thủ đô mùa đông năm 1946), Bích Hằng đã báo cho Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng đặc biệt của con người, nơi chị đang là cộng tác viên, về vấn đề này. Giáo sư Đào Vọng Đức (Giám đốc Trung tâm) và Giáo sư - Thiếu tướng Chu Phác (Chủ nhiệm bộ môn) đã cử 3 nhà ngoại cảm khác lần lượt đến để kiểm tra chéo thông tin này và kết quả là cả 3 nhà ngoại cảm kia đều xác nhận thông tin này là chính xác, trong đó có 3 hài cốt là cho thông tin rõ nhất. Nhưng trớ trêu thay, theo bản vẽ sơ đồ của Bích Hằng và 3 nhà ngoại cảm kia thì vị trí của ba bộ hài cốt lại nằm ngay ở chân cầu thang dãy nhà C (còn gọi là dãy Côn Sơn - giáp đường Lý Thường Kiệt), không thể vì lý do đó mà khai quật được.

Ngày 15-9-2004, Trường Trưng Vương chính thức bàn giao mặt bằng để khởi công. Theo hình thức xây cuốn chiếu nên dãy nhà Côn Sơn được phá dỡ trước. Ngay sau đó, Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng đặc biệt của con người và Phan Bích Hằng đã có cuộc trao đổi với nhà trường và bên thi công đề nghị được tìm kiếm các hài cốt nói trên. Ngay trong hai ngày khai quật đầu tiên (23 và 24/9) đã tìm được hai bộ hài cốt và tối 25/9 là bộ hài cốt thứ 3 ở đúng vị trí trong sơ đồ của Bích Hằng với sự chứng kiến của đông đảo đại diện các cấp ngành như Sở Lao động Thương binh xã hội Hà Nội, Phòng LĐ-TBXH quận Hoàn Kiếm, Ban Chỉ huy quân sự quận Hoàn Kiếm, các thầy cô giáo Trường THCS Trưng Vương...

Điều đặc biệt là, mặc dù những bộ hài cốt xương đã khá mủn, nhưng những đặc điểm nhân dạng trên từng bộ hài cốt đều khớp với những tình tiết mô tả của Bích Hằng 1 năm trước đó như: ông Dư là người hy sinh đầu tiên. Hài cốt của ông Dư bị mất đầu khi ông vừa nhô người lên khỏi giao thông hào thì bị pháo địch phạt ngang, đồng đội thương ông nên trước khi chôn đã lấy chiếc bát (loại Bát Tràng thời đó có đáy bằng, thành đứng) úp lên cổ (hiện nay chiếc bát đó được đặt trong tiểu của hài cốt có tên là Dư)... Chị còn cho biết đã "nói chuyện" và biết được tên và chức danh của ba bộ hài cốt nói trên, đó là Phan Hào (còn gọi là Hào profeseur) - Trung đội trưởng, Nguyễn Văn Dư (còn gọi là Dư đen, Dư còi) là Trung đội phó, Chính trị viên và Nguyễn Văn Đẳng. Cả ba đều thuộc Trung đội 1, Đại đội 1, Tiểu đoàn 77, hy sinh trong ngày 21-12-1946.

Ông Hàn Thuỵ Vũ PHó chủ nhiệm bộ môn Cận Tâm lý

Ông Hàn Thụy Vũ - phó trưởng bộ môn Cận Tâm lý, nguyên cựu phóng viên báo QĐND, trước đây cũng là chiến sĩ Trung đoàn 48 - Trung đoàn Thăng Long (một trong hai trung đoàn của Hà Nội là Thủ Đô và Thăng Long) xác nhận: Về tiểu sử Trung đội trưởng Phan Hào đã được nhắc đến trong cuốn lịch sử 60 ngày đêm Toàn quốc kháng chiến. Trung đội của ông Hào còn được gọi là Tiếp hồng quân, chọn lọc toàn những trí thức, giỏi tiếng Pháp. Đêm 19 rạng ngày 20, các lực lượng vũ trang, nhân dân thủ đô Hà Nội và các thành phố nổ súng chiến đấu. Toàn quốc bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Ngày 20-12, Chủ tịch Hồ Chí Minh kêu gọi toàn quốc kháng chiến. Cũng trong ngày 20-12-1946, bộ đội ta và quân Pháp giao tranh ở Tòa thị chính (tức UBND thành phố Hà Nội ngày nay), Bưu điện và Bắc Bộ Phủ. Các chiến sĩ của ta tuy lực mỏng nhưng đã dũng cảm ngăn cản được nhiều đợt tấn công của giặc Pháp, cầm cự được 1 ngày cho nhân dân và bộ đội chủ lực rút qua cầu Long Biên về chiến khu an toàn. Đến ngày 21-12, địch tăng cường lực lượng viện binh nên đã chiếm được một số chốt, trong đó có chốt ở Trường THCS Trưng Vương. Và 3 ông Hào, Dư, Đẳng có thể đã hy sinh trong ngày 21-12 đó.

Ông Hàn Thụy Vũ cũng xác nhận loại bát tìm thấy ở khu vực khai quật đúng là loại mà thời đó bộ đội vẫn dùng. Ông còn cho biết nhiều vị lão thành cách mạng là chiến sĩ Trung đoàn Thăng Long trước đây cũng sẵn sàng cung cấp những thông tin chi tiết xung quanh trận chiến lịch sử ấy.

Như vậy là đã khẳng định được khoảng 60 - 70% chi tiết 3 bộ hài cốt kia là liệt sĩ thời kỳ 1946. Vấn đề chỉ còn là chờ các nhà khoa học xác định danh tính những bộ hài cốt kia bằng kỹ thuật gene mà thôi. Theo Tiến sĩ Lê Quang Huấn - Trưởng phòng Công nghệ Tế bào Động vật (Viện Công nghệ Sinh học) thì không có trường hợp nào không phân tích được. Chỉ có những trường hợp khó phân tích, đó là những mẫu xương mục. Với mẫu xương này cần phải có quy trình thích hợp. Vừa làm sạch nhưng phải đảm bảo không bị gẫy gene. Hoặc có trường hợp khi phân tích, những gene chọn lại không nhân bản được. Theo TS Huấn, thời gian trung bình để hoàn thành một trường hợp xác định hài cốt phải mất gần một tháng. Nếu rơi vào ca khó thì lâu hơn rất nhiều.Thu Hằng

15/11/2004 06:43

http://www.hanoimoi.com.vn/vn/12/29463/

Gửi lúc 06:21, 25/11/05Về đầu trang

willuwaitforme29s4
Thành viên mới


,Vietnam
Thành viên từ 10:30, 01/07/04


Hiện có 2098
Đã được 16 người bình chọn (4.75)

   
ID bài viết: 5278475

Trích từ bài của nokk viết lúc 01:37 ngày 11/10/2005:

Bạn thấy ở đâu người không được quí bằng chó vậy? Đưa vài ví dụ ccụ thể đê



Bạn đọc truyện ngắn vui vui này... coi như là 1 ví dụ về một nơi như thế


SÁT CẨU
[/b]
Long Châu

Năm ngoái, một hôm trời nắng ráo hiếm hoi của Oregon, ra sân tennis của một trường học chơi với mấy người bạn, tình cờ quen một anh bạn Bắc Cờ cũng khá đặc biệt. Gọi là anh cho thân mật, chứ ông thầy cũng tròm trèm gần 60 tuổi. Anh đang làm process engineer cho Intel ở New Mexico, được gởi sang training ở Intel Oregon khoảng một năm. Gặp vài lần trên sân tennis rồi cũng thành thân, anh bạn mời về nhà...ăn phở, tên anh là Phùng. Nhà đây thực ra là apartment được Intel mướn cho anh ở trong thời gian học. Mình là dân ghiền ăn phở thứ dữ, nhưng ông thầy mời ăn phở, trong bụng không tin tưởng tay nghề của ông thầy lắm, cũng ậm ừ cho qua chuyện, không ngờ đúng giờ hẹn, ông thầy lên tận nơi làm việc, áp tải về "ăn phở". thiệt không ngờ, phở ông thầy nấu quá ngon, cỡ cỡ phở Tàu Bay Sài Gòn chứ không thua, vừa bước vào căn phòng nhỏ của anh Phùng, mùi phở và bò thơm bốc ngào ngạt, chưa ăn, biết ngay là dân có nghề.

Anh Phùng tâm sự, đời anh trải qua 9 lần "major surgery", thôi thì tim, gan, phèo, phổi, bộ đồ lòng, cái gì cũng được móc ra chùi giấy nhám, dán lại xài. Anh cởi áo cho coi, thẹo đầy người như vết thù trên lưng ngựa hoang. Nghĩ thấy phục ông thầy thiệt, tuổi 60, người thì mổ đầy thẹo, ra sân tennis vẫn chạy như ngựa, không bỏ sót một trái banh nào. Ăn phở xong, anh bạn móc cây đàn guitar gãi nhè nhẹ vài nốt nhạc.

- Này nghe thử bài này xem sao?

Tắng hắng vài cái, miệng còn loang loáng mỡ bò, anh cất giọng chơi luôn một mạch một bài tình ca, nghe cũng phê phê, có vài chữ Oregon, rồi mưa lạnh cô đơn gì gì trong đó.

- wow, bài này lạ quá, nghe cũng hay, nhạc này ở đâu ra vậy anh Phùng?

- Tôi mới sáng tác đó!

- Hả, trời không ngờ anh Phùng đa tài dữ vậy ta, nấu phở một cây, còn sáng tác nhạc nữa!

- Bài này, hồi mới sang Oregon, buổi tối đầu tiên, nhìn ngoài trời mưa buồn nhớ bà xã quá, tôi viết bài này tặng bả. Sáng tác xong cũng 1 giờ sáng, tôi gọi bả, bả làm swing shift vừa đi làm về, tôi hát luôn trong phone tặng bả, bả cảm động quá trời.

- Thiệt tình nể anh quá, tuổi 60 mà còn tình còn lãng mạn quá hén?

- Bữa nào tới chơi, tui hát bài "Bún Riêu Ốc" cho nghe, cũng phê lắm.

- Hả, bài gì mà cái tựa nghe chảy nước miếng vậy cha?

- Số là, mấy chục năm trời lấy nhau, từ VN sang tới Mỹ, tôi có bao giờ nấu ăn đâu, toàn là bả làm hết, tính bả mê món "bún riêu ốc" lắm, nhưng bả không trổ tài nấu thì cả nhà lấy đâu ra mà ăn, tuần lễ đó, bả bị đau, vẫn phải cố gắng đi làm. Tôi ở nhà, lục sách nấu ăn của bả ra, mày mò nấu món bún riêu ốc, đợi đúng một giờ đêm, bả đi làm mệt mỏi về, bưng tô bún nghi ngút khói thơm nồng lên cho bả ăn, bả xúc động nghẹn ngào đến ăn không vô, bả không ngờ tui nấu bún cũng ngon không thua gì bả, đó cũng là mốc khởi điểm bắt đầu cuộc đời nấu nướng của tui. Đêm đó bả vui, tui có thưởng..vui quá, nửa đêm tôi thức dậy, trông đèn, gãi đàn, sáng tác bài tình ca "bún riêu ốc".

Đáng nể anh bạn Phùng này, Phạm Duy, ông tổ âm nhạc VN, nổi tiếng về sáng tác đủ loại nhạc, nào là đạo ca, dâm ca, tục ca, vậy mà vẫn còn thiếu "đồ ăn" ca, nhạc sĩ tài tử Phùng Bích lạng quạng dám đi vào lịch sử âm nhạc VN với bài tình ca "bún riêu ốc" chứ chẳng chơi.

Câu chuyện tài nấu nướng của anh Phùng từ từ được bắt sang những món ăn đặc biệt của dân mình.

- À mà này, ông bà cụ nhà là người Bắc hả?

- Dạ, mẹ em người Bắc, ba em người Huế, em sinh trong Sài Gòn.

- Thế có bao giờ ăn thịt chó chưa?

- Dạ hồi ở VN có một lần duy nhất, thằng bạn dắt vào một quán thịt chó gần chùa Vĩnh Nghiêm, nhưng vừa chuẩn bị gọi đồ ăn, nhìn sang bên cạnh, một bợm nhậu vừa ngậm, vừa mút mút nữa cái đầu chó còn nguyên hình dạng, nhìn ớn da gà quá, nên em dzọt luôn...

- Thế là một mất mát lớn của cuộc đời cậu đấy. Sang Mỹ này có được ăn thịt chó bao giờ chưa?

- Hả, bên Mỹ, chó đào đâu ra mà ăn, anh giỡn mặt hoài!

Anh Phùng cười hà hà.

- Vậy mà tui ăn hơn chục lần rồi đấy.

Tui quá ngạc nhiên hỏi tới.

- Mà mà anh mua ở đâu, ở Little Saigon thì có thể có, chứ anh ở New Mexico làm sao ai bán chó cho anh ăn?

- Tự tui làm, tui ăn, chứ đâu cần mua ai. Anh cười hiu hiu tự đắc.
Rồi không chờ tui hỏi thêm, anh tường thuật lịch sử câu chuyện ăn thịt chó của đời anh.

- Số là, không hiểu cha sinh mẹ đẻ ra làm sao, tui lại nghiền cái món thịt chó mới chết chứ. Hồi mới sang Mỹ, đi học community college, vào học một lớp ESL, hôm đó bà giáo ra đề luận văn "how to..." bạn có thể viết về bất cứ cách thức làm về một cái gì. Tự dưng cơn thèm thịt chó bùng phát, hứng quá, tui viết luôn một mạch bài văn "how to cook dog in seven dishes" - cách thức làm chó bẩy món, tui viết theo kinh nghiệm thực tế từ cách lột lông chó, đến cách làm các món rựa mận, chả chìa, dồi chó. Oh my God, khi bà giáo đọc bài tui, cả lớp như điên dại, bà cô giáo Mỹ, giận đến miệng sùi bọt mép, tay run run chỉ trỏ mắng mỏ tui gì đó, tui đâu hiểu, bài văn của tui hay và chi tiết như vậy, mà con mẹ cô giáo cho tui có điểm D. Từ đó, tui mới biết Mẽo, nó quý chó đến thế.

- Trời anh giỡn mặt chính quyền thiệt, bà giáo đó không nghĩ hoàn cảnh tỵ nạn mới sang của anh, dám đưa anh ra tòa về tội hành hạ súc vật đó nhe. Hồi mới sang Mỹ, có thời gian em làm cashier cho một tiệm grocery store lớn ở Dallas kiểu Albertson. Một bà Mỹ to béo bệ vệ bước ra quầy em tính tiền, bả dùng tiền foot stamp trả cho những lon đồ hộp đồ ăn của chó (tiền phiếu trợ cấp của chính phủ Mỹ cho người nghèo, chỉ được dùng để mua thức ăn cho người). Điều này sai nguyên tắc, em dứt khoát không đồng ý bán cho bả. Bả sùng quá, đùng đùng trở vô chợ, đem ra mấy miếng thịt bò beef steak ngon lành, quát vào mặt thằng em.

- OK, mày không cho chó tao ăn đồ của nó, tao cho nó ăn thịt bò ngày hôm nay, được không hả hả?

Mình tức ói máu, nhưng cứng họng, bả chơi đúng luật, tiền foot stamp trả cho thịt bò, chuyện bả cho chó ăn thịt bò là quyền của bả, ai cấm được. Không có cái xứ nào trên thế giới, chó mèo sướng hơn cái xứ Mẽo này.

Vẫn còn thắc mắc câu chuyện sực chó trên đất Mẽo của anh Phùng, tui gợi lại câu hỏi.

- À mà nói lại chuyện sực chó, anh đào đâu ra chó để nằm thịt ở New Mexico? chẳng lẻ anh mua chó về nuôi rồi thịt như gà?

- Đào đâu ra chó nuôi rồi ăn, vả lại cách đó tốt kém lắm, chú biết chó nuôi bên Mỹ này tốn kém lắm, nào là tiền thú y, tiền bảo hiểm, tui có cách khác độc chiêu hơn nhiều.

Anh từ từ diễn tả kỹ thuật truy cẩu trên đất Mẽo.

- Đầu tiên, tui xem báo, coi nhà Mỹ nào chó sinh nhiều quá đăng cho. Mỹ nó ngộ lắm, chó nó thương không bán, nhưng sinh sản nhiều quá, nuôi không xuể thì cho, đăng báo đàng hoàng, trao con chó cho mình, mà vợ chồng con cái nước mắt lưng tròng, bao nhiêu lời gởi gấm như trao tặng tri kỷ, người yêu của nó cho mình. Thế là a lê hấp, chó đem về nhà là tui cho vào nhà tắm, vặn cổ lột lông ngay, chỉ đến tối là các món rựa mận, chả chìa đã sẵn sàng nóng hổi dọn lên bàn. Đồ ăn ê hề mà đâu có dám mời ai, sợ chúng thưa thì bỏ bố, có con chó, mà vợ chồng, ba thằng con trai, ăn mấy ngày mới hết. Tang vật xương xẩu, đợi đêm xuống, đem ra vườn sau, chôn giấu sạch sẽ.

- Thế mà có lần tưởng bị chúng bỏ tù đấy ông ạ, nó cho con chó đi rồi, lần đó bà xã tui quên cho nó số phone-địa chỉ thật, nó gọi lại hỏi "You know, Charlie is doing OK? we miss him so much" Charlie là tên con chó, anh Charline lúc đó tui đã cắt cổ, nằm quay lơ trong bồn tắm, nghe nó hỏi mà tui toát mồ hôi lạnh, tui trả lời run run trong điện thoại "Ơ, Charlie is doing just fine, don''''t too worry, OK?", ấy thế mà mươi phút sau, cả vợ chồng con cái nó chạy xộc tới nhà tui ông ạ, may mà thằng út tui nó báo động kịp thời, tui vác ngay anh Charlie đầu riêng một gói, thân một bọc đem dấu dưới basement, ra mở cửa tui bảo với vợ chồng con cái chúng, đang còn sụt xịt nước mắt nước mũi lòng thòng nhớ Charlie, rằng bà xã tui dắt Charlie đi khám bác sĩ, thế mà cả gia đình nó ngồi đợi đến nửa tiếng mới chịu về.

- Phục anh thiệt, miếng ăn căng thẳng như thế mà anh cũng ráng hỉ?

- Của đáng tội, cái gì úp úp lén lén như vậy, nó ngon lắm ông ạ. Để tôi tảo lùng thành phố Oregon này kiếm thể nào cũng ra một em cẩu, làm thịt, mời anh lại dùng thử tài nấu thịt cầy của tui.
Tôi giật mình khiếp vía.

- Thôi, thôi tui can anh. Tui không có ăn chó đâu, mà anh cũng đừng liều nữa, có miếng ăn mà ở tù không đáng.

Anh Phùng nhìn tôi cười cười thương hại.

- Tội nghiệp cậu này thiệt, cậu có nghe câu "sống trên đời không ăn được miếng dồi chó, chết xuống âm phủ lấy đâu ra mà ăn"?

Bẵng đi một thời gian, anh Phùng học xong, rời Oregon trở về New Mexico, một bữa chiều nọ, đang làm, tui bổng nhận được cú điện thoại của anh.

- Hà hà đang xơi cầy đây, bổng nhớ đến cậu, gọi hỏi thăm tí.

[size=3]Đổi tiền:  http://www.xe.com/ucc/

Được boxwehn sửa chữa / chuyển vào 05:31 ngày 27/12/2005

Gửi lúc 11:00, 25/11/05Về đầu trang

nokk
Thành viên tích cực


,Virgin Islands
Thành viên từ 19:35, 17/09/04


Hiện có 6500
Đã được 6 người bình chọn (3.67)

   
ID bài viết: 5295599

Trích từ bài của willuwaitforme29s4 viết lúc 11:00 ngày 25/11/2005:


Trích từ bài của nokk viết lúc 01:37 ngày 11/10/2005:

Bạn thấy ở đâu người không được quí bằng chó vậy? Đưa vài ví dụ ccụ thể đê [/b]



Bạn đọc truyện ngắn vui vui này... coi như là 1 ví dụ về một nơi như thế


Hic Tớ đọc truyện này thì chỉ thấy người Mỹ rất quí chó, chưa thấy đoạn nào viết quí chó hơn người. Am I right?

Gửi lúc 23:51, 27/11/05Về đầu trang

willuwaitforme29s4
Thành viên mới


,Vietnam
Thành viên từ 10:30, 01/07/04


Hiện có 2098
Đã được 16 người bình chọn (4.75)

   
ID bài viết: 5296330

Trích từ bài của nokk viết lúc 23:51 ngày 27/11/2005:


Trích từ bài của willuwaitforme29s4 viết lúc 11:00 ngày 25/11/2005:

Bạn đọc truyện ngắn vui vui này... coi như là 1 ví dụ về một nơi như thế


Hic Tớ đọc truyện này thì chỉ thấy người Mỹ rất quí chó, chưa thấy đoạn nào viết quí chó hơn người. Am I right?



... đọc lại 1 lần nữa... chưa thấy thì đọc tiếp lần nữa....etc.... nếu mà vẫn không thấy thì infer nha

Stop here !!! kô là bị mang tiếng spam đó

Đổi tiền:  http://www.xe.com/ucc/

Gửi lúc 05:30, 28/11/05Về đầu trang

boxwehn
Gươm đàn nửa gánh

Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


,Vietnam
Thành viên từ 11:19, 09/07/04


Hiện có 5128
Đã được 10 người bình chọn (4.20)

   
ID bài viết: 5409976

TÌM HÀI CỐT LIỆT SĨ, MỘT HÀNH TRÌNH ÐẦY BÍ ẨN

Giáo sư Trần Phương


Tôi có cô em gái, kém tôi hai tuổi (sanh năm 1929), tên là Vũ thị Kính, thuở nhỏ gọi tránh là Cánh. Từ hồi kháng chiến chống Pháp được biết đến cái bí danh Trần thị Khang. Cô tham gia Cách Mạng lúc 16 tuổi, tỏ ra là một giao liên gan dạ, một cán bộ phụ vận có uy tín. Năm 1950 cô là Huyện Ủy viên của Ðảng bộ Phù Cừ (ÐCSVN), Bí thư Phụ Nữ Cứu Quốc Huyện, người tổ chức chỉ huy đội nữ du kích Hoàng Ngân trong huyện. Tháng 6 năm đó, địch bắt được cô từ hầm bí mật, đưa về bót La Tiến (bót đóng ngay trên bến đò La Tiến), là một bót khét tiếng tàn ác, một đồn binh lớn án ngữ phía nam tỉnh Hưng Yên, phía bắc tỉnh Thái Bình và phía tây tỉnh Hải Dương. Chúng biết cô là ai, vì vậy đã dùng mọi cực hình tra tấn, hòng buộc cô khai báo và đầu hàng. Trước khí tiết không lay chuyển của cô, chúng đã giết chết cô và vất xác cô xuống sông Luộc. Sau ngày cô hy sinh, đội nữ du kích Hoàng Ngân của huyện đã phát động: "Tuần lễ giết giặc, trả thù cho chị Khang". Chánh phủ đã truy tặng cô Huân Chương Kháng Chiến hạng nhì.

Huyện Ủy và đội du kích Hoàng Ngân đã tổ chức đi tìm xác cô, nhưng không thấy. Ðây là nỗi ray rứt xót xa của gia đình tôi suốt mấy chục năm, mặc dù vẫn biết rằng người chết thì mọi nỗi đau cũng chấm dứt. Mẹ tôi hồi còn sống, thỉnh thoảng lại hỏi tôi: "có tìm thấy xác em không? Tôi đành tìm lời an ủi: "Bao giờ chiến tranh hết, con sẽ tổ chức việc tìm kiếm, chắc là được mẹ ạ! Nói thế mà lòng tôi muốn khóc, vì biết mình bất lực trước nỗi đau của mẹ. Cả một dòng sông Luộc mênh mông như thế trôi ra biển cả, biết tìm kiếm nơi đâu?

Mươi năm lại đây, nghe tin nhiều người tìm được hài cốt người thân, bằng gọi hồn, bằng ngoại cảm, bằng thấu thị. Tóm lại là bằng những phương pháp được xem là thần bí, chưa ai lý giải được. Tôi vốn được đào tạo theo tinh thần khoa học thực nghiệm, cái gì chứng minh được mới tin là có, cái gì chưa chứng minh được thì dứt khoát không tin. Trong đời, tôi chưa bao giờ tin có linh hồn, thần, thánh, ma, quỷ. Ngay những ngày giỗ bố mẹ, tôi cũng không làm cơm cúng, không thắp hương, chỉ sửa một lọ hoa tươi để tự mình tưởng nhớ. Vậy mà khi nghe những tin trên, trong lòng tôi hé lên một niềm hy vọng mong manh: Biết đâu đấy? Nếu bằng phương pháp thần bí mà tìm được hài cốt em tôi thì có gì phải câu nệ, miễn là có cái gì đó để nhận biết hài cốt ấy đúng là của em tôi. Và điều này mới chính là điều khó nhất. Sau hơn năm chục năm trôi dạt, hài cốt có còn gì không để nhận ra em tôi? Nếu còn thì may ra là còn được hàm răng không nhuộm đen. Nhưng thời đó, thiếu gì con gái không nhuộm răng đen? Ðã có lần bạn bè mách bảo tôi một bộ hài cốt vô thừa nhận mà đặc biệt là hàm răng không nhuộm đen. Lúc đó, chính tôi đã phân vân: nhận một hài cốt mà trong lòng nghi hoặc mỗi khi tưởng niệm thì có ý nghĩa gì? Còn khám nghiệm DNA? Ðó là chuyện xa vời. Trong tình cảnh bất lực của chính mình và của khoa học thực nghiệm thì bất cứ phương pháp nào giải tỏa được nỗi ray rứt trong tôi và gia đình tôi đều phải được xem trọng. Nghĩ thế tôi bèn tìm cách tiếp cận các nhà ngoại cảm có tiếng tăm. Một số thông tin báo rằng hài cốt vẫn còn, nhưng chưa có ai chỉ rõ được nơi chôn cất.

Giữa lúc ấy thì tôi gặp chị Tuyết Nga là người đã nhờ ông Liên tìm được mộ bà mẹ bị giặc sát hại từ những năm 60. Chị khuyên tôi nên tìm đến bạn chị là anh Nguyễn văn Nhã, một người nổi tiếng ở miền Nam, vì đã tìm thấy nhiều mộ liệt sĩ. Chị gọi điện cho anh Nhã, và ngay chiều hôm đó anh bay ra Hà Nội.

Sớm ngày hôm sau, ngày 25-7-1999, tôi gặp anh Nhã, anh chưa đến 50 tuổi, là một kỹ sư Hóa, Ðảng viên, nhiều năm làm công tác ở Đoàn Thanh Niên Cộngsản thành phố Hồ Chí Minh. Theo anh nói thì anh mới có khả năng đặc biệt này từ trước Tết và không được ai huấn luyện cả. Anh đã vẽ hơn sáu trăm ngôi mộ, tỷ lệ trúng đạt sáu chục phần trăm. Có những trường hợp trúng đến mức chính anh cũng phải kinh ngạc. Thông tin đến với anh như thế nào thì anh vẽ như thế ấy. Còn thông tin từ đâu đến, trúng hay trật, đối với chính anh cũng là điều bí ẩn.

Trong căn phòng làm việc của tôi, không có hương khói gì cả, anh hỏi tôi và vợ tôi mấy thông tin đơn giản: Cô em tên là gì? Sinh năm nào? Hy sinh ngày tháng nào? Ở đâu? Người đi tìm tên là gì? Anh lại hỏi bến đò La Tiến thuộc xã nào? Huyện Phù Cứ thuộc tỉnh nào? Bến đò ấy có cây cầu không? (chứng tỏ anh không biết gì về vùng đất đó cả). Rồi anh lấy một tờ giấy to và mấy cây bút màu ra vẽ bản đồ, vẽ một cách thư thả, lưu loát, không gạch xóa gì cả. Mọi việc chỉ diễn ra trong vòng mười phút.

Nhìn vào bản đồ, tôi thấy anh vẽ con sông uốn lượn đường to đường nhỏ giao nhau, rồi ghi: từ bến đò La Tiến đi về hướng Ðông Nam thấy một trường học, đi chừng 1 km 6 thì đến một ngã tư, phía trái ngã tư thấy một quán tạp hóa có cửa màu xanh dương, lúc đó rẽ tay phải, thấy một cái đình, đi chừng một km thì rẽ trái vào một con đường nhỏ, đi chừng 60 mét thì rẽ phải, đi chừng 45 mét nữa thì đến mộ. Mộ nằm trên đất cô Nhường 47 tuổi đối diện với mộ về hướng Tây là quán ông An 56 tuổi. Mộ chôn về hướng Tây, cách một gốc cây độ 4 mét, trên mộ có một khúc cây dài 4 tấc, một cục gạch vỡ màu nâu đỏ và năm cây cỏ dại có hoa màu tím nhạt.

Rồi anh hỏi tôi: Bao giờ thì đi tìm mộ? Tôi trả lời: Ðể chuẩn bị thì cũng phải 2 tuần nữa. Anh nói chậm quá, nên đi sớm. Tôi quyết định: 3 ngày nữa thì đi. Anh nói: Tôi phải cho anh một tín hiệu để dễ tìm. Hai con bướm nhé? Tôi nói: Hai con bướm thì sợ khó tìm. Anh ngẫm nghĩ mấy giây rồi nói: Vậy thì một bé gái nhé? Rồi anh ghi tiếp vào tấm bản đồ 13h30 ngày thứ tư 28 tháng 7 sẽ có một bé gái chừng 11 tuổi, mặt áo hoa xanh đến gần mộ (Tôi thật không hiểu anh làm cách nào mà điều được cho tôi một cô bé đến vào ngày đó, giờ đó) rồi anh dặn: Nếu anh đến sớm thì năm cây cỏ dại có 10 bông hoa tím, nếu anh đến muộn thì chỉ còn 5 bông.

Ngạc nhiên quá tôi hỏi anh: Anh không biết gì về vùng đất đó cả, vậy dựa vào cái gì mà anh vẽ ra tấm bản đồ chi tiết như vậy?
Anh nói: Tôi thấy trong đầu tôi hiện ra như thế nào thì tôi vẽ như thế nấy tôi cũng chẳng hiểu nữa.

Tôi lại hỏi: Còn những tên người kia? Tại sao gọi là đất cô Nhường, là quán ông An?

Anh nói: Tôi thấy trong tai tôi như có âm thanh ấy có thể là Nhương, Nhường, Nhượng gì đó, cũng có thể là 47 tuổi hay 87 tuổi. Còn An thì cũng có thể là Am. Anh còn dặn thêm: Có thể phải xem cái bản đồ này từ âm bản. Lời dặn này, lúc ấy tôi không để ý lắm.

Vẽ bản đồ trao đổi trong vòng nửa tiếng xong, anh Nhã chia tay tôi, để vội vã bay về thành phố Hồ Chí Minh, nơi anh đang phải điều hành một công ty tư vấn.

Về phần tôi, tin hay không tin thì vẫn phải làm theo chỉ dẫn của anh. Còn có cách nào khác đâu?

Tìm mộ ngày thứ nhất.

Ðúng hẹn ngày 28 tháng 7 cả gia đình tôi phóng về bến đò La Tiến, cách Hà Nội chừng 100 km. Chúng tôi chia nhau làm nhiều ngả, đối chiếu vối bản đồ mà tìm. Tất cả các ngả đều không tìm được những dấu hiệu khớp với bản đồ, trừ một ngả hướng thẳng vào giữa làng La Tiến, hướng này do anh Ðạt, một cán bộ về hưu có cái quán giải khát ở bến đò, chỉ dẫn. Khi xem bản đồ, cụ Yến, cũng đang ngồi ở quán giải khát nói: Cái bản đồ này vẽ theo đường ngày xưa, ang áng như bây giờ thôi, có mấy đoạn đã được nắn lại. Tuy nhiên, đường từ bến đò đến nơi ghi là phần mộ lại rất ngắn, chỉ bằng một phần ba cự ly ghi trong bản đồ. Tôi dùng điện thoại di động hỏi anh Nhã, anh trả lời: Miễn là tìm thấy các dấu hiệu đã ghi, nhất là 4 dấu hiệu nơi phần mộ, còn cự ly thì có thể là do anh ước lượng không chính xác.

Lần theo hướng ghi trên bản đồ và các dấu hiệu trên đường (trường học, đình, quán tạp hóa có cửa màu xanh nước biển, đến ngã tư rẽ phải, rồi rẽ trái, rồi lại rẽ phải, tất cả đều đúng) chúng tôi đến đất nhà anh Ðiển, một nông dân kiêm thợ nề trên 60 tuổi. Cả hai vợ chồng đều gầy gò ốm yếu nhưng tốt bụng. Ông bà sẵn sàng cho chúng tôi tìm bới hài cốt liệt sĩ, mặc dù không tin rằng đất trong đê lại có thể có hài cốt liệt sĩ. Ông bà Ðiển cũng như nhiều người khác đều chỉ chúng tôi ra dải đất bãi phía ngoài đê, cạnh Vụng Quạ (gọi thế là vì có nhiều quạ bay tới Vụng để ăn xác chết bị cuốn vào Vụng) mà từ nhà ông Ðiển nhìn ra thì về hướng Ðông, chưa đến nửa cây số; cạnh Vụng Quạ vẫn còn ba cái mộ vô thừa nhận. Chúng tôi đến đó xem xét rất kỹ, nhưng không thấy một dấu hiệu nào như anh Nhã đã cho, đành quay về nhà ông Ðiển, theo đúng bản đồ.

Giữa mảnh đất rộng chừng hai sào có một ngôi nhà gạch hướng Ðông Nam, trước nhà là sân gạch tường hoa, một dải vườn đẹp lơ thơ mấy vạt dây lang rồi đến một cái ao to, tiếp đó là đường làng, một cái đầm sen mênh mông, rồi đến con đê sông Luộc chạy dài từ tây sang đông. Sau nhà là một vườn chuối được dọn sạch sẽ, không một ngọn cỏ. Ðầu hồi phía đông là đường vào ngôi nhà. Vậy chỉ còn tìm kiếm ở đầu hồi phía tây. Vườn ở phía này rộng, trồng táo và mít um tùm, dưới gốc đầy cỏ dại, toàn một loại có hoa bằng hạt thóc, màu tím nhạt. Tìm một ngàn cây thì được, chứ tìm 5 cây thì biết chọn cây nào? Còn cành cây khô và và mảnh gạch vỡ thì bừa bãi, đâu cũng có. Sục tìm một hồi lâu, chúng tôi đành thất vọng quay ra.
Ðứng trước cửa nhà, nhìn về chân đê sông Luộc, chệch về phía tây, là ngôi nhà của anh An, 45 tuồi. Nhà xây bằng gạch để ở, chứ không bày biện như một quán hàng. Anh cho biết vợ anh có một gian quán bán lòng lợn ở chợ La Tiến, hàng ngày gánh hàng đến đó, nhưng có ai cần mua tại nhà thì vẫn dành lại để bán. Như vậy thì nhà anh có đáng gọi là một quán hàng không? Tôi phân vân nhưng cứ tạm cho là được đi.

Còn đất bà Nhường? Cả làng không có ai tên là Nhường hay Nhượng. Chỉ có một bà tên là Nhương, khoảng 70 tuổi. Bà này thì tôi biết vì cùng hoạt động với em gái tôi. Chính bà mấy năm trước, thông qua bà Tiến, đã nhắn tôi về nhận một bộ hài cốt vô thừa nhận mà căn cứ vào hàm răng trắng, bà cho là hài cốt của cô Khang.

Dấu hiệu dẫn đến ngôi mộ thì có đủ, nhưng dấu hiệu của chính ngôi mộ thì không thấy. Tôi đành chờ đến 13h30. Vào giờ này, giữa trưa hè oi ả, giữa cái làng hẻo lánh giáp đê sông Luộc này thì kiếm đâu ra một bé gái mặt áo hoa xanh? Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn chia nhau đón các ngả đường dẫn đến nhà ông Ðiển. Ðường sá vắng tanh. Cả vùng như ngừng thở với ánh nắng chói chang.

Quá 10 phút rồi 15 phút. Bỗng một tốp thiếu niên ồn ào đạp xe từ cuối làng tới. Nhưng tất cả đều là con trai. Mấy phút sau, có một tốp con gái cũng từ cuối làng đi bộ tới. Chúng tôi giữ các em lại hỏi thăm. Các em chỉ nhà bà Nhương ở gần ngã tư, sau cái đình. 3 em xăng xái dẫn chú em tôi tới đó, còn một em không muốn mà đứng lại. Em mặc áo màu xanh lá cây, có hai bông hoa to in trước ngực em khai tuổi 15, nhưng vóc người thì nhỏ hơn tuổi. Hỏi về những ngôi mộ vô thừa nhận, em chỉ mấy ngôi ở vườn chùa ngay cạnh đó đây là mộ của những người chết đói năm 45. Em lại chỉ 3 ngôi mộ ở phía ngoài đê, cạnh Vụng Quạ, chúng tôi đã đến đó vào sáng nay. Em đứng lại với chúng tôi chừng nửa tiếng bên bờ cái ao to trước nhà ông Ðiển mà không có mục đích gì cả, phải chăng đó là tín hiệu mà ông Nhã điều cho tôi? Nhưng khai thác được gì ở em thì không được gì cả.

Xế chiều gần như mất phương hướng, tôi lại gọi điện cho anh Nhã. Anh hỏi: Có thấy cái lạch nước không? Có thấy cái cống không? (dường như từ Sài Gòn, anh nhìn thấy những cái đó!) rồi anh bảo tôi đi tìm ngôi nhà mà 4 mặt đều sơn màu trắng lốp, trước nhà đầy hoa đỏ.

Cái cống lớn xây bằng gạch cạnh đất chùa, kế nhà ông Ðiển, thì chính tôi đã ngồi trên đó để hỏi chuyện bé gái. Còn cái lạch nước, hỏi ông Ðiển hồi lâu mới biết: Ba chục năm trước đây, chính cái đầm sen là một vùng ruộng trũng ở giữa có một con đường bờ vùng chạy song song với một con lạch, dẫn nước qua cống của chùa vào vùng ruộng mạ mà nay là đất ở của ông và mấy nhà xung quanh. Cuối những năm 60, để lấy đất bồi đắp con đê sông Luộc, người ta đã biến vùng ruộng trũng thành cái đầm sen bây giờ, nó chạy dài gần một cây số ven đê và ruộng vài trăm mét. Con đường và cái lạch nước cũng biến mất trong lòng cái đầm sen ấy.

Chúng tôi ngó nghiêng khắp làng để tìm ngôi nhà mà 4 mặt đều sơn màu trắng lốp. Chẳng có cái nào cả, mọi nhà đều quét vôi vàng hoặc xám. Bỗng anh Tân Cương (một cọng sự của tôi đã từng nhiều lần đi tìm mộ) chỉ vào cái quán bên đường: Hay là cái này? Ðó là cái quán nước mà chúng tôi vẫn qua lại từ sáng đến giờ. Quán nhỏ và thấp lè tè, xây bằng gạch, đủ kê một cái giường và một cái chõng bày bán mấy gói kẹo và mấy chai nước ngọt. Quán mới xây, cả bốn mặt điều quét vôi trắng xóa. Một cái quán nhỏ cũng có thể xem là một cái nhà được chứ? Tạm cho là như vậy. Nhưng còn hoa đỏ? Tìm tòi hồi lâu, anh Tân Cương chỉ cho tôi cái đầm sen trước mặt. Giữa mùa hè, đầm sen là cả một biển hoa đỏ có thể là như vậy chăng?

Chủ quán là một bà lão hom hem. Nhà cụ giáp nhà ông Ðiển về phía tây, Cụ xây cái quán ngay cạnh đường làng, lối đi vào nhà cụ mà cũng là cái bờ ao nhà ông Ðiển. Hỏi tên tuổi thì cụ cho biết tên là Mân đó là tên chồng, còn tên thật của cụ là Nguyễn Thị Nhờ, năm nay 81 tuồi.

Sục sạo đến tối mịt, chúng tôi đành quay về Hà Nội. Tôi gọi điện cho anh Nhã. Anh bảo tìm được cái quán trắng làm mốc là tốt rồi. Cự ly so với bến đò có gần hơn, không sao. Có trường học, có ngã tư, có quán màu xanh dương, có cái đình rồi. Có cái cống không? (tôi báo cáo cho anh biết kết quả điều tra được).

Anh động viên: Nên tìm kiếm liên tục. Hôm nay chưa thấy thì ngày mai lại đi. Chỉnh mộ là một quá trình vất vả lắm đấy, không thể một lần mà trúng ngay được. Rồi anh chỉ dẫn cho tôi ngày mai làm gì:

- Tám giờ sáng phải có mặt ở cái quán trắng. Tôi hoặc con tôi (phải là người ruột thịt của cô Khang) thắp 20 nén hương ở lối đi bên cạnh. Khoảng 8 giờ rưỡi, có một con chó vàng nâu đến cách đó chừng 10 mét, nó nhìn mình xem mình có đi theo nó không, hãy đi theo nó, giữ một khoảng cách. Nó sẽ đi hơn 100m, rồi dừng lại, ngửi và bới. Nhớ lấy chỗ đó, rồi quan sát, tìm những dấu hiệu phần mộ như đã ghi trên bản đồ. Nếu tín hiệu trên không xuất hiện thì chờ đến 8giờ30 - 9giờ tìm kiếm quanh vùng sẽ thấy một con chó vàng nằm một chỗ như ốm. Ðánh dấu lấy chỗ đó mà đào. Ðào thấy thì con chó sẽ hết ốm. Khi nào thấy tín hiệu thì gọi điện lại để anh chỉ dẫn tiếp.

(Còn tiếp)

Được boxwehn sửa chữa / chuyển vào 20:21 ngày 14/12/2005

Gửi lúc 20:18, 14/12/05Về đầu trang

boxwehn
Gươm đàn nửa gánh

Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


,Vietnam
Thành viên từ 11:19, 09/07/04


Hiện có 5128
Đã được 10 người bình chọn (4.20)

   
ID bài viết: 5483094

Tìm mộ ngày thứ hai.

Chúng tôi lại đến làng La Tiến, làm đúng những việc mà anh Nhã dặn. Chúng tôi chia nhau đi các ngả để xem có con chó vàng nâu nào tiến về phía quán trắng không. Quá 8giờ30 mà không thấy tín hiệu thứ nhất xuất hiện, chúng tôi bèn chia nhau đến các nhà quanh vùng. Nhà nào cũng nuôi chó vàng, thấy người lạ vào là chúng nhảy ra sủa inh ỏi, không có con nào nằm một chỗ như ốm. Cô em tôi mấy lần vào ra nhà cụ Nhờ, ngó nghiêng mọi xó xỉnh cuối cùng, cô phát hiện thấy phía sâu bên trong gian nhà phụ, dưới gậm giường, có một con chó vàng nằm ệp. Chúng tôi lần lượt vào ngó, nhưng nó vẫn nằm im, chỉ ngước nhìn mà không sủa. Hỏi chủ nhà thì biết nó chửa, chê cơm mấy hôm nay. Tôi liền điện cho anh Nhã. Anh bảo: Tìm kiếm trong vòng bán kính 10 mét xem có những dấu hiệu phần mộ không.

Từ chỗ con chó nằm, tôi vạch một vòng tròn có bán kính 10 mét. Hầu hết vòng tròn bao lấy nhà và sân gạch của cụ Nhờ, chỉ một mẩu nhỏ lấn sang dải vườn hẹp trước tường hoa nhà ông Ðiển. Dải vườn này, hôm trước chúng tôi đã đi qua mà không thèm để ý đến mấy vạt rau lang. Hôm nay tập trung vào một diện tích hẹp, anh Tân Cương là người đầu tiên phát hiện ra một gốc cây đổ vùi lấp dưới lớp dây lang, gốc cây to bằng bắp chân, dài hơn gang tay, nằm sát đất, trên thân cây lơ thơ mấy cái chồi cằn cỗi. Ông Ðiển cho biết đó là cây nhót mà ông đã chặt đi năm ngoái, nhưng chưa kịp đánh gốc. Cách gốc cây nhót về hướng đông chừng hai mét, chúng tôi thấy ngay nửa viên gạch vỡ màu nâu đỏ nằm cạnh một cành cây khô to bằng cổ tay, dài nửa mét. Nhìn tiếp về hướng Ðông chừng 3 mét nữa, dưới tán cây cam thấp lùn, chúng tôi reo lên khi thấy cả một dảy cây hoa màu tím nhạt vượt lên đám rau lang, đếm được đúng 5 gốc mỗi gốc mang hai bông hoa to và dài bằng ngón tay. Cây hoa mọc theo một đường thẳng dài 3 mét từ tường hoa ra phía bờ ao. Ông Ðiển cho biết mấy năm trước ông trồng làm cảnh, sau chán, vất ra vườn.

Sau khi soát xét lại kỹ càng, tôi gọi điện cho anh Nhã. Anh bảo: Từ gốc cây đổ đến dãy hoa tím, vẽ thành hình tam giác, rồi đứng vào giữa, đánh dấu lại. Lấy một chiếc đũa cắm vào chỗ đó, rồi tự tay tôi (phải là người ruột thịt) đặt một quả trứng lên đỉnh chiếc đũa, nếu quả trứng nằm im là đúng. Nếu quả trứng không nằm im thì cắm chiếc đũa lùi ra nửa mét.

Bà Ðiển vội vã rút từ ống đũa cho tôi một chiếc, rồi chạy vào ổ gà lấy quả trứng mới đẻ. Nhìn chiếc đũa tre còn mới, tôi thầm nghĩ: Nghèo quá, đến chiếc đũa tre cũng khẳng khiu! Với chiếc đũa này, lão Nhã đánh đố mình dây. Rồi tôi suy luận: Chẳng lẽ xác cô em mình lại có sức hút mạnh hơn trọng lực trái đất ư? Vấn đề chỉ là ở chỗ ngắm cho thật cân, và không được xúc động!

Tôi loay hoay mãi với quả trứng. Ngắm nghía thật lâu rồi mới đặt xuống nhiều lần như vậy. Ðặt nằm rồi lại đặt đứng. Nó vẫn lăn bo lo xuống đất. Người tôi vã mồ hôi. Mấy chục người xung quanh dán mắt vào quả trứng như nín thở, tôi nghĩ chỉ tại cái đũa chết tiệt! Tiết diện nhỏ quá mà lại không phẳng tài gì mà đặt được quả trứng cho cân!

Tôi bèn lùi lại nửa mét, mặt vẫn hướng vào tường hoa. Cấm chiếc đũa thật thẳng rồi nhẹ nhàng đặt quả trứng xuống như mọi lần. Kỳ lạ quá, nó nằm im trên đầu đũa, tựa như có chất keo gắn vào đầu đũa. Tôi không tin có sự can thiệp của cô em tôi (vì làm gì có linh hồn mà can thiệp? Mà nếu có thì linh hồn đâu phải là một lực tác động vật chất?) nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm vì nếu không qua được thử thách này thì không thể đi tiếp bước sau.

Tôi gọi điện cho anh Nhã. Anh bảo: Lấy quả trứng làm tâm, vẽ một hình chữ nhật dài 2 mét, rộng 1 mét 2 rồi đào sâu xuống 1 mét 5 cho đến lớp cát đen. Hài cốt không nằm sâu hơn lớp cát đen đó.

Lúc ấy đã gần trưa. Chúng tôi tạm nghỉ, ra bến đò La Tiến ăn cơm hàng. Trời đang nắng gắt bỗng ập xuống một cơn mưa như trút nước kèm theo gió to kéo dài gần một tiếng. Chúng tôi bảo nhau phen này thì đền quả trứng của bà Ðiển thì cái chắc. Khi quay về thì lạ quá, quả trứng vẫn yên vị trên đầu chiếc đũa chẳng lẽ khi mưa, bao giờ cũng có hai giọt nước rơi cân bằng xuống hai đầu quả trứng? Còn gió to nữa, chẳng lẽ nó không tác động gì đến quả trừng?

Ðể chuẩn bị cho thợ đào đất, tôi gỡ quả trứng ra khỏi chiếc đũa hai tay tôi cảm nhận thấy một sức hút nhẹ. Phải chăng nước mưa đã làm giãn hở vỏ trứng và chiếc đũa tre, khiến cho quả trứng gắn chặt vào đầu đũa?

Hai tốp thợ thay nhau đào. Sâu 1,2 mét thì hết lớp đất màu nâu là lớp vượt thổ , đến lớp bùn đen pha cát, vừa đào, chúng tôi vừa soát xét từng xẻng đất đào lên xem có hài cốt không? Ðến độ sâu 1,5 mét vẫn không thấy gì cả.

Tôi gọi điện cho anh Nhã. Anh bảo: Phát triển về hướng Nam và đào sâu thêm 4 tấc nữa. Chiều rộng của cái hố được mở thêm nửa mét ra phía bờ ao và đến tối mịt thì chiều sâu đạt tới 2,8 mét. Vẫn không thấy gì cả. Chúng tôi quay về Hà Nội.

Tôi gọi điện cho anh Nhã. Anh bảo: Thử đào sâu thêm vài tấc nữa. Thực ra thì cái hố đã được đào sâu quá mức ấy rồi. Tôi cảm thấy "Thầy" đã hết phép. Mặc dù vậy, tôi vẫn quyết định ngày mai đi tiếp.

Tìm mộ ngày thức ba.

Qua hai ngày, dậy từ bốn giờ sáng, mãi 11 giờ khuya mới về đến nhà, cái tuổi 72 của tôi đã cảm thấy đuối sức. Tôi ủy nhiệm cho các con cùng bà chị tôi và anh Tân Cương đi tiếp. Tôi dặn: Không đào sâu thêm nữa làm gì, chỉ soát lại đống cát đen đào xới lên, họa may tìm thấy mảnh hài cốt nào thì đem về, nếu không thì thu dọn chiến trường mà về. Họ làm đúng như thế.

Thấy chúng tôi không thu được kết quả gì, nhiều cụ già, nhất là các cụ về hưu, xúm lại bài bác: Ðã bảo mà! Tìm ở ngoài đê, quanh cái Vụng Quạ thì không, lại đi tìm ở trong đê! Làm gì có xác trôi sông vượt qua được con đê để vào tận trong đồng! Chị Tiến và chị Nhương cũng có mặt, hai chị khuyên chúng tôi nhận lấy bộ hoài cốt răng trắng chôn ở gốc đa phía trên bến đò. Duy có anh Thìn, con cụ Giám, hiện là hiệu Trưởng trường cấp hai, thì nói: Bố anh hồi ấy có vớt được ba cái xác hai nữ một nam, kéo qua đê, rồi chôn ở cánh đồng này. Cụ Giám, theo dân làng nói, là người rất nghèo (làm nghề đơm gió và đánh dậm) nhưng bạo gan, nhà ai có việc đào huyệt, bốc mộ thì đều nhờ đến cụ, cả những cháu bé bị chết, cụ cũng sẵn sàng vác lên vai đem đi chôn giúp. Từ hồi kháng chiến chống Pháp, có nhiều xác chết nổi lên ở Vụng Quạ, làng cũng giao cho cụ vớt lên chôn cất. Cụ Yền xác nhận rằng cụ Giám được làng phụ cấp để làm việc đó, nếu có xác chết chôn ở đây thì chỉ là nhờ tay cụ Giám thôi. Cụ Trọng thì nhất quyết bài bác: Làm gì có chuyện đó! Anh Thìn đưa ra thông tin trên là đưa vào tiết lộ của cụ Giám, nhưng cụ Giám thì mất cách đây 18 năm. Hồi còn sống, cụ đã được tặng bằng khen vì những thành tích trong kháng chiến chống Pháp.

Tôi gọi điện cho anh Nhã. Anh nói: Nghe gia đình đã báo cáo tìm thấy đủ các dấu hiệu thì tôi cũng tin, tuy rằng cự ly có phần không đúng. Bây giờ thì phải lật cái bản đồ mà xem từ âm bản. Tôi hỏi: Như vậy có nghĩa là phần mộ sẽ nằm ở bên kia sông, tức là trên đất Thái Bình? Anh nói : Phải vậy đó. Rồi anh dặn tiếp: Phải tìm đến một cái vụng xoáy, một cái vụng do nước xoáy vào bãi sông mà tạo thành, ở đó có một xóm mới, dân mới ra ở đó khoảng hai chục năm, trong đó có cô Nhường, có ông An. Mộ nằm trên đất cô Nhường, trên mộ vẫn những dấu hiệu như đã chỉ.

Tìm mộ ngày thứ tư và thứ năm.

Các con tôi, vốn đã không tin vào phương pháp thần bí, đều không muốn đi tiếp. Các lão già (chị và các em tôi) thì đều đã mệt mỏi. Chỉ có anh Tân Cương là vẫn vững lòng tin, vì chính anh đã nhờ vào các nhà ngoại cảm mà tìm được mồ mả gia tiên. Anh nhận giúp tôi tìm kiếm tiếp. Anh cùng anh Ðạt vượt bến đò La Tiến sang đất Thái Bình, đi dọc sông để tìm cái vụng xoáy, chốc chốc lại gọi điện thoại di động về. Xế chiều, cách bến đò La Tiến chừng 8 cây số, một cụ già bảo anh: Phía Thái Bình không có vụng xoáy đâu. Vì nước sông ở đoạn này quật sang đất Hưng Yên. Cụ chỉ sang vụng bà Khán Mỹ bên kia sông. Gọi thế là vì bà Khán Mỹ nhiều năm sinh sống trên vụng đó bằng thuyền đánh cá. Vậy là lại phải qua sông để trở về đất Hưng Yên. Cạnh vụng bà Khán Mỹ, trên đất bãi có một xóm mới, trong đó có một chị tên là Nhường, có một anh tên là An có mấy ngôi mộ vô thừa nhận, nhưng chẳng có dấu hiệu nào khớp với bản đồ mà anh Nhã đã cho.

Anh Tân Cương đi tiếp một ngày nữa, từ vụng bà Khán Mỹ ngược lên vụng Quạ. Nơi nào có mộ vô thừa nhận là anh đến. Nhưng chẳng đâu tìm thấy đủ những dấu hiệu mà anh Nhã cho.

Cuộc tìm kiếm theo đủ mọi hướng đến đây xem như tắc ty. Cái tính hoài nghi khoa học vốn có của tôi trỗi dậy. Tôi nghĩ: Lão Nhã này, hắn đánh giố mình! Hắn bày ra cả một "trận đồ bát quái", nào là dấu hiệu, tín hiệu, tên người và tên đất, rồi bảo mình phải đi tìm cho đủ. Lục tìm cả cái đất nước này, chưa chắc đã có nơi nào khớp được với cái trận đồ bát quái của hắn!
Nghĩ thế rồi tự trách mình là vô lý. Ðã chấp nhận đi theo Thầy Nhã mà tỷ lệ trúng mộ chỉ đạt 60% thì lý gì lại thắc mắc khi trường hợp của mình rơi vào 40% kia? Ðã chấp nhận tìm đến con đường thần bí như nguồn hy vọng cuối cùng thì lý gì lại đòi hỏi phải lý giải cái trận đồ bát quái kia?

GỌI HỒN

Theo đuổi nhà ngoại cảm nổi tiếng đã vẽ trúng hàng trăm ngôi mộ liệt sĩ, nhưng đến lượt mình thì không có duyên, tôi bàn với anh Tân Cương chỉ còn cách là tìm đến những người có khả năng gọi hồn. Theo tin của anh thì cô Phan Thị Bích Hằng đã mất năng lực đó vài năm nay rồi, anh đang giúp tôi liên hệ với một bà ở Cẩm Giang và một bà ở Hải Phòng. Chị Tuyết Nga cũng khuyên tôi tìm kiếm theo hướng đó. Chị cho tôi một địa chỉ điện thoại mà điều tra ra thì đó chính là địa chỉ của cô Bích Hằng. Trong quá trình tìm mộ, tôi thường hay kể lại với bạn bè khi rảnh rỗi. Tình cờ một hôm, anh Trần Công Bảy biết tôi có ý định gọi hồn, liền nhận giúp tôi liên hệ với cô Bích Hằng. Cô nhận giúp tôi vào chiều ngay 9/8/1999.

Gửi lúc 05:24, 27/12/05Về đầu trang

boxwehn
Gươm đàn nửa gánh

Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


,Vietnam
Thành viên từ 11:19, 09/07/04


Hiện có 5128
Đã được 10 người bình chọn (4.20)

   
ID bài viết: 5621527

Ngày 9/8/1999: Tiếp xúc với linh hồn.

Qua cô Bích Hằng, tôi hy vọng có được thông tin về phần mộ em tôi, nhưng điều còn quan trọng hơn là: Kiểm nghiệm xem có thật linh hồn còn tồn tại sau khi người ta chết không. Tôi lục tìm trong trí nhớ những vụ việc mà chỉ tôi và em tôi biết, để kiểm tra xem có thật là linh hồn em tôi đang nói với tôi không. Dự gọi hồn có chị tôi và em gái tôi, nhưng tôi dặn không ai được nói, đề phòng hớ hênh, để lộ thông tin cho thầy bói nói dựa.

Bích Hằng là một cô gái nhỏ nhắn, xinh đẹp và thùy mị, năm nay 27 tuổi tốt nghiệp đại học kinh tế quốc dân, hiện đang làm kế toán cho một công ty xây dựng của quân đội, đồng thời vẫn theo học lớp đào tạo Thạc Sĩ Quản Lý Kinh Doanh do trường đại học Oxtord (Anh) tổ chức tại Hà Nội.

Tôi hỏi: "Cháu có khả năng đặc biệt từ bao giờ?"

Cô nói: "Từ khi còn đang học phổ thông, sau khi bị chó dại cắn, lên cơn nhưng không chết. Cô bạn cháu cùng bị chó dại cắn thì chết. Một hôm, giỗ bà nội, cháu nhìn lên bàn thờ thấy bà ngồi cùng hai đứa bé. Cháu hỏi ông nội: Hai cậu bé ngồi cùng bà nội kia là ai? Sau một hồi kinh ngạc, ông nội giải thích: Người con thứ nhất của bà được hơn một tuổi thì chết, người con thứ ba sau bố cháu được hơn hai tuổi cũng chết. Từ đó trở đi, khi qua nghĩa địa, cháu nhìn thấy vô số là vong hồn người nằm, người đứng, khi tỏ khi mờ giống như nhìn vào cái màn hình bị nhiễu. Mới đầu thì rất sợï, sau cũng quen dần đi."

Tôi lại hỏi: "Có tin nói: Khả năng đặc biệt của cháu suy giảm rồi, có đúng không?"

Cô trả lời: "Khi cháu có bầu và sinh con, cháu phải lấy cớ đó để từ chối. Bây giờ con cháu đã 14 tháng, cháu mới nhận giúp bác".

Khác với anh Nhã, cháu Hằng yêu cầu đặt lên một cốc nước, một cốc gạo để cắm hương, một ngọn nến và một bức ảnh của cô Khang theo cháu nói là để nhận diện vong hồn được triệu về có đúng là cô không. Cháu mang theo một xấp giấy tiền đặt lên bàn. Thắp hương và đốt nến xong, cháu khấn mời cô Khang bằng một giọng nhỏ nhẹ, tưởng chừng như cô đang ngồi trước mặt.

Rồi quay sang nói với tôi: "Ở căn phòng này, bác không thờ bao giờ, có thể là khó về".

Nghe Hằng nói, tôi đâm lo. Chẳng những không thờ bao giờ mà 10 năm nay tôi không ở nhà này, tôi giao cho con. Nhìn quanh cửa kính đóng kín mít (dễ mở máy điều hòa nhiệt độ) thì mùi hương bay đi đâu mà cô em tôi nhận biết được? Cháu Hằng có lời mời nhưng cô ở đâu mà nghe thấy được? Nếu nghe thấy thì tìm sao nổi đến địa chỉ này giữa cái thành phố ồn ào bát ngát? Nếu tìm thấy địa chỉ thì lách qua kẽ hở nào mà vào được?

Một phút chờ đợi căng thẳng trôi qua. Cháu Hằng vẫn dán mắt vào tấm ảnh. Rồi hai phút, rồi ba phút. Bỗng cháu Hằng hớn hở: "Cháu chào cô ạ! Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Trần Phương nhờ cháu mời cô về để hỏi cô hài cốt của cô hiện nay ở đâu?"

Rồi Hằng vội quay sang tôi, hạ giọng nói: "Có một người đàn ông, thanh niên đi cùng với cô." Tôi ngồi im, cố đoán xem người đó là ai.

Cháu Hằng vẫn châm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại vâng à , à, thế ạ! à, cái gì ngân, cô Ngân hay là cái gì?

Qua phiên dịch của cháu Hằng, cô Khang nói: "Người thanh niên đi cùng em chính là anh Sơn đấy. Anh vẫn thường xuyên đến gặp em (Anh Sơn thật ư? Người anh, người bạn và người đồng chí thân thiết nhất của tôi! Tôi muốn reo lên, gọi thật to tên anh. Nhưng tôi cố nén mình lại, chờ xem sao).

Anh không có duyên rồi, anh đi tìm em, đối mặt với em rồi mà không đến được với em. Từ hôm anh đến mấy chị với em trong đội Hoàng Ngân của em cứ bảo sao lâu quá không thấy anh Phương trở lại. Chỗ em nằm chỉ cách chỗ anh đào 3 bước chân xoải dài ra phía bờ ao (tôi hỏi: Vậy em nằm trên vườn hay dưới ao?). Ðến bờ ao cũng còn ba bước chân nữa. Phía trên em chừng 2 mét là chị Nguyễn Thị Bê, đội viên đội nữ du kích Hoàng Ngân, quê ở ngay làng La Tiến. Cách chỗ em nằm cũng chừng hai mét về phía Ðông là một nam, bị bắt từ Hải Dương về, em không biết tên. 3 cái mộ gần như nằm trên một đường thẳng. Hai người kia cùng bị giết một ngày với em. Chúng cột tay ba người lại với nhau rồi vất xuống sông vào nửa đêm. Dân Phòng ta có đi tìm nhưng không thấy. Mãi mấy ngày sau, xác mới nổi lên, Dân vớt được - thực ra, dân cũng là dân phòng giả dạng thôi - đưa về đây chôn, vì thế mà ba cái mộ sát gần nhau. Xa hơn, còn mấy người nữa. Chỗ này còn có cả thẩy bảy người cơ. Mấy người nổi lên trước thì dân còn cho được manh chiếu. Còn nổi lên sau thì đến manh chiếu cũng không có, nói gì đến quan tài! (vì cháu Hằng hỏi: "Chôn cô có quan tài không?").

Rồi cô chỉ dẫn tỉ mỉ chỗ cô nằm, với các đặc điểm cây cỏ xung quanh, bắt đầu từ cây nhãn ở góc vườn mà tôi nhận ra ngay. Ðó là cây nhãn giáp với nhà bà Nhờ, tôi đã ngồi ở đó để theo dõi việc đào mộ.

Tôi hỏi: "Em có biết chỗ em nằm thuộc về đất của ai không? Của bà nào không?"

Cô đáp: "Em cũng không biết nữa."

Tôi đưa tấm ảnh anh Sơn cho cháu Hằng. Cháu Hằng xem ảnh, bảo đúng, nhưng trông bác già hơn và gầy hơn trong ảnh. Thực vậy, bức ảnh chụp năm 1948, trong tư thế rất bảnh trai, khi anh tôi đang công tác ở Sơn Tây.

Anh Sơn nói: "Chú đi tìm em Khang mà chẳng nói với anh một câu." (Tôi xin lỗi anh. Nhưng trong bụng vẫn nghĩ: Oan em quá, em đâu có biết anh còn tồn tại?) "Lần sau, chú báo trước cho anh, anh sẽ dẫn đường cho chú đến tận nơi. Người trên này có tâm đấy, nhưng mò kim đáy biển, biết chỗ nào mà đào? Ai khoanh cho chú chỗ ấy là họ hiểu biết đấy. Cũng may mà khúc sông ấy hơi cong lại, xác em mình mới dạt vào, nếu không thì đã trôi tuột đi rồi. Mẹ thì khóc thương em nhiều lắm, cứ muốn em về bên mẹ để mẹ ôm ấp. Còn anh thì anh khuyên em về nghĩa trang liệt sĩ. Vì đấy là vinh dự của em mình, của gia đình mình cơ mà. Tổ quốc ghi công mình, đời đời người ta thắp hương cho mình, chứ đâu chỉ con cháu trong gia đình mình. Vả lại đời anh chị em mình đã vậy, chứ đến đời thằng An thì nó còn biết gì! (Tôi giật mình, vì thằng An chính là con tôi, 10 năm sau khi anh hy sinh, nó mới ra đời). Hôm nào khi đưa em Khang về nghĩa trang liệt sĩ, chú cũng cần nói lại với bố mẹ như thế".
"Hôm chú đi tìm mộ em Khang, anh cũng có theo dõi. Chú đào xuyên đến cả lớp đất nguyên thủy. Em mình đâu có nằm sâu đến thế. Chỉ hơn một mét là đến lớp cát đen rồi. Em mình cũng chỉ nằm ở tầm ấy thôi. Lần này chú để ý sẽ thấy một thanh củi mục. Thực ra, đấy là cái cán thuổng mà người đào đất đánh gãy vất lại đó, vô tình như đánh dấu cho mình."

Bỗng cháu Hằng nói như ra lệnh: "Pha chén nước chè!"

Tôi hỏi nhỏ cháu sao lại làm như vậy?

Hằng nói Bác Sơn bảo: "Nói chuyện khan thế này thôi à?"

Cháu Hùng đứng dậy đi ra ngoài, rồi lại vào ngồi cạnh tôi. Một lát cháu đứng dậy đi ra cửa, đỡ lấy hai chén trà nóng đặt lên bàn.

Cháu Hằng quay sang tôi nói: "Bác Sơn bảo: Ơ kìa, cái thằng An! Nó vào mà không chào bác."

Cháu Hằng và tôi đều ngồi quay lưng ra cửa, không để ý ai đã hé cửa đưa chén trà cho Hùng. Sau mới biết là cháu An, nó vừa đi làm về.

Bác Sơn nói tiếp: "Các cháu học sinh nó không biết đấy thôi. Người âm không giúp được gì nhiều, nhưng cũng có lúc đỡ được. Có lần, chỉ cần anh đến chậm một tý thì cháu Trang đã gặp nguy hiểm rồi (Tôi kinh ngạc khi anh nhắc đến tên cháu Trang con của An).

Tôi hỏi: "Anh bảo sẽ dẫn đường cho em, làm cách nào mà em nhận biết được?"

Anh nói : "Anh không thể nắm tay chú, nhưng anh sẽ tìm con vật nào đấy: con ong, con bướm chẳng hạn, sai khiến nó để nó dẫn đường cho chú. Làm việc này đối với người âm là khó đấy, nhưng anh sẽ cố. Khi thấy con vật chú gọi nó lại, rồi đi theo nó đến chỗ nó đậu."

Một lúc lâu cháu Hằng không dịch, mà trao đổi gì đó. Tôi chỉ nghe cháu nói "Cháu còn con nhỏ. Vâng, cháu sẽ cố." Sau này hỏi lại, Hằng nói: "Cô Khang cứ thuyết phục cháu đi đến mộ để cô nói với cháu, chỉ cho cháu đúng chỗ cô nằm, kẻo lại đào chệch như lần trước. Bác Sơn cũng dỗ cháu. Bác bảo: Chú Phương chú ấy quen tác phong chỉ huy, ra lệnh. Còn bác thì bác nhờ cháu. Bác Sơn bác ấy vui tính lắm. Hễ bác nói là thấy không khí vui vẻ, phấn khởi ngay. Còn cô Khang thì có vẻ hơi buồn."

Cháu Hằng lại hỏi: "Bác Phương muốn biết chính xác ngày giỗ của cô. Bác ấy chỉ biết vào khoảng 20 tháng sáu dương lịch."
Rồi Hằng nói tiếp: "Cô cười bảo: Ðối với anh Phương thì ngày nào mà giỗ chẳng được. Em bị chúng nó bắt, có được bóc lịch đâu mà biết ngày. Chỉ nhớ một hôm, khoảng 18 hay 19 gì đó, thằng quan tư bảo "Bọn mày cứng đầu! Ðến ngày 24 mà không khai thì bắn bỏ". Anh cứ lấy ngày ấy là được. Còn ngày âm lịch em không biết là ngày nào."

Anh Sơn bổ sung: "Cứ qua ngày giết sâu bọ là em Khang lại bảo anh: Sắp đến ngày giỗ em rồi đấy." (Sau này tôi tra lịch thì biết: ngày 24/6/1950 là ngày mùng mười tháng năm âm lịch).
Rồi anh nói tiếp: "Hôm nào đi tìm mộ em Khang, các cô kiếm lấy ít hoa quả, thắp hương mời chị em. Người ta chết cùng nhau, mình chỉ hì hục đào tìm em mình thì người ta cũng tủi, phía trên mộ cô Khang là mộ một chị liên lạc, cấp dưỡng cho đội du kích, người địa phương (cô Khang nhắc: chị Nguyễn thị Bê) nên báo cho gia đình chị ấy biết mà đến tìm. Chú Phương kiếm cho anh mấy bao (cháu Hằng nói: Bao gì ạ.......à vâng) bao thuốc Cáp tăng để anh mời anh em. Bây giờ anh cũng chỉ huy cả trung đoàn đấy.

Bỗng cháu Hằng nói như ra lệnh: "Ðốt tiền đi! Sắp đi rồi đấy."
Tôi hỏi nhỏ cháu: "Sao lại làm vậy?". Cháu nói Bác Sơn bảo.
Chúng tôi vội hỏi đôi điều về đời sống của anh tôi và em tôi. Cô Khang nói: "Có lần em về thăm chị Nghĩa, chỉ đứng ngoài mà không vào được" (chị Nghĩa là chị lớn nhất nhà của chúng tôi). Anh Sơn nói: "Em bị chết trôi sông, đã có ai bắc cầu đâu mà hễ nhớ chị nhớ em thì chỗ nào cũng đòi vào. Bận sau đi với anh. Bây giờ công việc ở đây đã xong, đi với anh đến nhà Quỳnh chơi." (Quỳnh là em út của chúng tôi. Tuy là út, nhưng cũng đã thành một "ông lão" ngoại 60 rồi. Chỉ riêng cách xưng hô đó cũng đã nói lên vị thế và tình cảm của người anh cả đối với thằng em út).

Nói rồi, biến mất. Cuộn băng ghi âm 90 phút cũng vừa hết.
Sau đó tôi nghe lại băng ghi âm nhiều lần. Quả thật lại có quá nhiều điều bí ẩn do chính anh tôi nói ra mà tôi không kịp hỏi lại. Nhưng, qua những tên người trong gia đình được nhắc đến một cách ngẫu nhiên, qua cách xưng hô, sự hiểu biết về tính cách từng người còn sống, cách xử sự và tâm tư tình cảm của người nói, tôi nhận ra đúng là anh tôi và em tôi. Người khác, dù biết rõ gia đình tôi đến mấy, cũng không thể sáng tác ra một kịch bản như thế, huống hồ là cháu Hằng, một người mà tôi vừa mới gặp lần đầu. Cháu chỉ đơn thuần đóng vai người phiên dịch, chăm chú lắng nghe, hỏi lại cho đúng rồi nói lại. Cháu hỏi han, vâng dạ, trao đổi với người chết cứ như nói chuyện với người sống đang ngồi trước mặt, hoàn toàn không phải là một cô đồng nửa tỉnh nửa mê.

Nếu thừa nhận người đang nói đúng là anh tôi và em tôi thì không thể không thừa nhận. Sau khi người ta chết đi, vẫn còn lại một cái gì đó mà ta quen gọi là linh hồn. Nhưng linh hồn là gì? Tôi tự hỏi. Nó phải tồn tại dưới một dạng vật chất nào đó thì cháu Hằng mới nhìn thấy và nhận diện được qua tấm ảnh. Nó phải phát ra tiếng nói qua một tần số nào đó thì cháu Hằng mới nghe thấy mà nói lại cho tôi. Ðối với tôi nó là vô hình, nhưng đối với cháu Hằng thì nó lại là hữu hình. Ðối với tôi nó là câm lặng, nhưng đối với cháu Hằng thì nó lại phát ra những âm thanh có thể nghe thấy, những âm thanh này chuyển tải đủ cả những sắc thái sống động của tình cảm, của tư duy, hệt như tiếng nói của người sống vậy.

Nếu linh hồn đã là một dạng vật chất có hình thù và khả năng phát ra âm thanh thì theo cách nói của triết học linh hồn thuộc phạm trù tồn tại mang tính khách quan, chứ không thuộc phạm trù ý thức mang tính chủ quan. Nhận biết nó hay không nhận biết được nó, là tùy ở khả năng của từng người. Cháu Hằng có khả năng nhận biết được nó. Còn tôi thì không. Nhưng đâu phải vì tôi không có khả năng nhận biết được nó mà tôi có quyền phủ nhận sự tồn tại của nó? Ðối với tất cả những gì ta chưa có khả năng nhận biết được chớ vội vất vào cái sọt rác mê tín dị đoan thì khoa học còn việc gì để làm, còn gì để khám phá? Lâu nay, tôi đinh ninh mình là duy vật, hóa ra chính mình lại là duy tâm chủ quan: Cái gì ta cho là tồn tại thì nó tồn tại, cái gì ta cho là nó không tồn tại thì nó không t